Các
nền tảng huấn luyện AI đang phát triển nhanh chóng và thu hút lao động theo
đúng công thức mà các nền tảng gọi xe như Uber từng dùng để tuyển tài xế.
Một
nghiên cứu sinh tiến sĩ ngành toán ứng dụng được trả thù lao 90 USD/giờ với nhiệm
vụ giải các bài toán ở cấp độ thi đấu. Các câu hỏi rất khó ngay cả đối với người
có chuyên môn nhưng tiền thù lao chỉ trả cho tối đa hai tiếng rưỡi mỗi bài
toán, và nếu giải sai hoặc chưa hoàn chỉnh thì sẽ không được trả đồng nào. Cách
trả thù lao kiểu này đặt nhà nghiên cứu vào tình thế: hoặc tiếp tục làm thêm giờ
không được trả công để giải các bài toán rất khó, hoặc bỏ cuộc và mất toàn bộ
khoản thù lao.
Nhà
nghiên cứu làm công việc huấn luyện AI thời vụ này được tờ The Nation mô
tả rất giống với lao động theo giờ cho các nền tảng số như dịch vụ gọi xe công
nghệ. Giờ đây ngành "lao động dữ liệu AI" này cũng đã có quy mô lên tới
cả chục tỷ USD [1].
Thị
trường lao động thời vụ đang hình thành
Gầy
đây công chúng thường nghe trong ngành công nghiệp AI các CEO nói về mục tiêu
xây dựng những mô hình "chuyên gia AI có trình độ tiến sĩ" ở nhiều
lĩnh vực. Nhưng đằng sau những mô hình đó, vẫn cần những chuyên gia là con người
thật, có trình độ tiến sĩ để viết huấn luyện mô hình và kiểm chứng đầu ra, cho
đến những lao động trí óc có trình độ thấp hơn.
Trong
thị trường lao động huấn luyện AI, hai công ty nổi bật nhất là Mercor (nền tảng
tuyển dụng và thị trường lao động dựa trên AI, kết nối các chuyên gia với phòng
thí nghiệm AI) và ScaleAI (giải pháp dữ liệu chuyên biệt dành cho các hệ thống
AI và học máy), đều cho biết đã tuyển dụng hàng trăm nghìn lao động trí óc trên
toàn cầu để huấn luyện các mô hình AI. Scale AI tuyên bố có hàng trăm
nghìn người có bằng thạc sĩ, tiến sĩ và cử nhân làm việc cho họ, còn Merco cho
biết khoảng 30.000 chuyên gia làm việc trên nền tảng của họ mỗi tuần [2].
Ngành
này đang phát triển nhanh chóng bằng cách lặp lại đúng công thức mà Uber từng
dùng để thu hút tài xế trong những ngày đầu của dịch vụ gọi xe: quảng bá sự
linh hoạt và tự do của lao động thời vụ (gig work).

Ngành
dịch vụ huấn luyện AI đang phát triển theo đúng công thức mà Uber từng dùng để
thu hút tài xế. Ảnh minh họa: Pexel
Trong
quảng cáo của Mercor [3], những nhà khoa học thất nghiệp được khắc họa với hình
ảnh nên thơ như đang đi bộ trong rừng, nằm võng đọc sách, hay chơi thể thao với
bạn bè. Phần lời kể cho biết rằng, khi không có việc làm học thuật, công việc
thời vụ giúp họ kiếm tiền mà vẫn gắn bó với lĩnh vực khoa học.
"Tìm
việc trong giới học thuật lúc nào cũng rất khó khăn", một nhà khoa học làm
công việc thời vụ như vậy chia sẻ trong quảng cáo của Mercor. Anh cho biết mình
đã chuyển sang làm cho Mercor sau khi cơ quan của anh cắt tài trợ mùa hè.
Bất
kỳ loại tri thức có thể "đóng gói thành dữ liệu" đều được khai thác.
Theo đó, lao động thời vụ huấn luyện AI chia ra thành nhiều lớp: "công
nhân" khoa học bậc cao có chuyên môn vẫn được trả lương tươm tất hơn so với
lao động trí óc thời vụ trung bình. Hai hãng trên trả lương chuyên gia dao động
khoảng 30 - 110USD/ giờ, còn "công nhân dữ liệu" trình độ thấp hơn
thì khoảng 15 - 45USD.
Nhưng
cũng giống như lĩnh vực gọi xe công nghệ, những lời hứa hẹn kiếm tiền dễ dàng
khác với thực tế khắc nghiệt. Nhiều nhà nghiên cứu khác kể lại kinh nghiệm làm
cho các nền tảng lao động thời vụ. Một tiến sĩ mới tốt nghiệp từ chương trình kỹ
thuật của MIT cho biết sau khi cộng lại toàn bộ số giờ làm không được trả công
trong một dự án, cô nhận ra mức lương thực tế thấp hơn đáng kể so với quảng
cáo. "Ban đầu tôi nghĩ mức thù lao khá hào phóng", cô nói,
"nhưng rồi tôi bắt đầu ghi lại tất cả những giờ làm không được tính công,
và cuối cùng thì mức thù lao này không thực sự đáng".
Những
biến động của hệ thống khoa học
Hiện
nay chưa có nhiều thống kê về số lượng lao động trí óc làm trong ngành dán nhãn
dữ liệu và huấn luyện AI, mới chỉ có ước tính sơ bộ về quy mô chung của thị trường
sẽ tăng trưởng hàng năm là 28,9%, từ năm 2023 đến năm 2030, và đạt 17,10 tỷ đô
la vào năm 2030 [1].
Tờ The
Nation đánh giá, trong mấy năm gần đây, vô hình trung, các cuộc tấn
công vào khoa học, các cuộc sa thải nhân lực khối ngành khoa học và công nghệ
(nhân lực STEM) đã góp phần tạo thêm một "nguồn lao động" mới để
thung lũng Silicon khai thác cho các mô hình huấn luyện AI được mô tả bên trên.
Và sự xuất hiện của thị trường lao động thời vụ này đang gắn chặt với những biến
động trong hệ thống khoa học gần đây.
Chẳng
hạn, các chỉ trích của giới công nghệ nhắm vào khoa học đáng chú ý gần đây, nổi
bật có các nhà đầu tư mạo hiểm bảo thủ như Peter Thiel (đồng sáng lập PayPal và
là nhà đầu tư bên ngoài đầu tiên vào Facebook) và Marc Andreessen (nhà sáng lập
quỹ đầu tư mạo hiểm quyền lực a16z) đã tận dụng mối quan hệ với tổng thống
Mỹ để công khai chỉ trích các trường đại học và hệ thống khoa học chính thống.
Trong
các tin nhắn riêng bị rò rỉ cho tờ The Washington Post vào năm
ngoái [4], Andreessen viết rằng "các trường đại học là mục tiêu chính của
cuộc tấn công". Ông cho rằng, Stanford và MIT "về cơ bản là những cỗ
máy vận động hành lang chính trị đang cản trở đổi mới của nước Mỹ". Đáng
lo ngại hơn, Andreessen còn kêu gọi Quỹ Khoa học Quốc gia Mỹ phải chịu "án
tử hành chính" (tức bị xóa sổ bộ máy). Họ tự coi mình là những người bảo vệ
chân chính của khoa học và công nghệ, đang chiến đấu trong một cuộc chiến sinh
tồn chống lại những kẻ lừa đảo chỉ biết ngồi bàn giấy.
Thiel
từ lâu cũng đã nhắm tới việc chuyển dòng tiền tài trợ nghiên cứu liên bang từ
các trường đại học sang khu vực tư nhân. Trong nhiều cuộc phỏng vấn, ông thường
lập luận rằng hiện nay nước Mỹ có số lượng tiến sĩ khoa học nhiều gấp 100 lần
so với một thế kỷ trước, nhưng tốc độ tiến bộ thì gần như không thay đổi. Thế
nhưng ông không đưa ra một thước đo rõ ràng nào để đánh giá tiến bộ khoa học.
Trong
năm 2025, số tiến sĩ STEM ở Mỹ nghỉ việc nhiều hơn số người được tuyển dụng mới
11 lần, khiến tổng số tiến sĩ STEM hao hụt 4.224 người. Ảnh: Getty
Image
Hệ
thống khoa học công không chỉ chịu búa rìu dư luận từ giới công nghệ, mà còn chịu
áp lực từ chính hệ thống quản lý. Trong nhiệm kỳ thứ hai, Tổng thống Donald
Trump đã đưa ra kế hoạch cắt giảm ngân sách khoa học liên bang và gây sức ép với
các trường đại học lớn bằng các đe dọa cắt ngân sách có mục tiêu. Các đợt cắt
giảm này do Michael Kratsios - giám đốc Văn phòng Chính sách Khoa học và Công
nghệ Nhà Trắng - người trước đó từng là chánh văn phòng tại quỹ đầu tư mạo hiểm
của Thiel - điều phối.
Dù
Quốc hội Mỹ sau đó đã cố gắng thay đổi một số khoản cắt giảm nhưng tổn thất khổng
lồ đã diễn ra. Hơn 10.000
nhân sự liên bang có bằng tiến sĩ STEM đã rời khu vực công trong năm
qua [5]. Các phòng thí nghiệm đại học buộc phải sa thải nhà nghiên cứu, hủy bỏ
đề tài, hoặc thậm chí đóng cửa hoàn toàn. Một số học giả tìm đường sang châu
Âu, những người khác thì nghỉ hưu sớm. Một bầu không khí lạnh lẽo đã bao trùm
giới khoa học và sẽ còn kéo dài ngay cả sau khi nhiệm kỳ của Trump kết thúc.
Chính
giới tinh hoa ở thung lũng Silicon đã góp phần vào việc cắt giảm mạnh ngân sách
khoa học công dưới thời Trump, nhưng cũng đồng thời được hưởng lợi từ tình trạng
đó.
Thực
ra những tấn công gần đây vào giới khoa học, vào các khoản tài trợ cho khoa học
cơ bản đã quên đi một bức tranh của tài trợ khoa học. Đó là: thực ra chính nhiều
thành tựu công nghệ trong thung lũng Silicon sẽ không thể hoài thai nếu không
có nghiên cứu do chính phủ tài trợ [6]. Những công nghệ nền tảng, chẳng hạn
như chất bán dẫn và Internet, đều xuất phát từ các chương trình nghiên cứu quân
sự thời Chiến tranh Lạnh từ nguồn tiền của chính phủ.
Khi
còn là nghiên cứu sinh tại Stanford, Larry Page và Sergey Brin đã dựa vào nguồn
tài trợ của Quỹ Khoa học Quốc gia Mỹ (NSF) để phát triển các thuật toán tìm kiếm
mà sau này trở thành Google [7]. Màn hình cảm ứng và pin lithium-ion mà chúng
ta sử dụng hằng ngày cũng được phát triển trong các phòng thí nghiệm đại học nhờ
ngân sách nhà nước. Ngay cả trí tuệ nhân tạo tạo sinh - thứ thường xuyên được
ca ngợi là thành tựu đỉnh cao của thị trường tự do - cũng là kết quả của hàng
thập kỷ nghiên cứu được Bộ Quốc phòng Mỹ tài trợ.
Một
ví dụ khác là Geoffrey Hinton - người đoạt giải Nobel và được mệnh danh là
"cha đỡ đầu của AI". Dù đã rời vị trí học thuật tại Mỹ nhưng cuối
cùng vẫn lại phải tìm đến chính phủ Canada để xin tài trợ cho phòng thí nghiệm
tại Đại học Toronto - nơi sau này đã đào tạo ra nhiều nhà nghiên cứu AI hàng đầu
cho OpenAI, Google và Meta.
Như
vậy chúng ta đang đồng thời chứng kiến hai chiều hướng: một mặt là xu hướng gia
tăng áp lực lên khối nghiên cứu, nhân sự khoa học và công nghệ rời bỏ môi trường
làm việc đang tăng lên và bắt đầu có nhiều người tìm đến lao động trí óc thời vụ
hơn.
Những
người theo quan điểm thị trường có thể cho rằng đây đơn thuần là cách thị trường
tự do vận hành. Bởi, xét cho cùng, không ai ép buộc các nghiên cứu sinh tiến sĩ
hay các nhà khoa học thiếu việc làm phải làm công việc thời vụ.
Nhưng
cách lý giải này bỏ qua những quyết định chính sách trực tiếp đã định hình nên
chính cái "thị trường tự do" đó cho giới nghiên cứu. Các nhà khoa học
được phỏng vấn trong bài viết trên tờ The Nation đều cho biết
họ tìm đến công việc thời vụ vì các đợt cắt giảm tài trợ liên bang.
"Những
công ty giàu nhất thế giới sẵn sàng chi bất cứ giá nào để cải thiện khả năng của
mô hình AI, và Mercor đang đứng ngay ở điểm ‘mấu chốt’ đó", Brendan Foody
- người sáng lập 23 tuổi của Mercor nói trong một cuộc phỏng vấn gần
đây. Nhưng thực ra, chính các lao động trí thức - những người huấn luyện
mô hình - mới là "mấu chốt".
"Thị
trường tự do" nhiều khi chỉ là cái cớ để che đi những đánh giá về giá trị.
Nghiên cứu khoa học cơ bản chưa bao giờ thực sự sinh lời trực tiếp, nhưng xã hội
đã được hưởng lợi rất nhiều từ những tiến bộ khoa học này. Việc cắt giảm đầu tư
cho khoa học, để rồi nguồn nhân lực STEM phải rời đi chẳng khác nào cho rằng
không cần tưới nước cho rễ cây nữa vì trái chỉ mọc trên cành.